Để duy trì sức ép và triển khai chiến dịch Epic Fury, Washington đang dựa vào hệ thống căn cứ quân sự dày đặc tại các quốc gia vùng Vịnh. Đây không chỉ là lá chắn phòng thủ mà còn là “trung tâm đầu não” quyết định cục diện đối đầu với Tehran.
Hệ thống căn cứ vùng Vịnh: “Hòn đá tảng” của sức mạnh Mỹ
Sự quyết liệt của Mỹ đối với Iran sẽ là điều bất khả thi nếu thiếu đi các căn cứ quân sự trên lãnh thổ các quốc gia đồng minh như Bahrain, Qatar, Kuwait, UAE, Saudi Arabia và Oman.
Từ lâu, sự hiện diện này đã là “hòn đá tảng” chiến lược nhằm đảm bảo an ninh nguồn cung dầu mỏ toàn cầu và răn đe các mối đe dọa khu vực. Trước khi khai hỏa chiến dịch Epic Fury, Mỹ đã có những điều chỉnh nhân sự tinh vi: giảm bớt quân số tại các điểm nóng để tránh thương vong do trả đũa, đồng thời tăng cường tối đa các hệ thống phòng thủ tên lửa và lực lượng tấn công tầm xa.
1. Hạm đội 5 tại Bahrain: “Trái tim” kiểm soát hải hành
Tái hoạt động từ năm 1995, Hạm đội 5 của Hải quân Mỹ là trụ cột không thể thay thế. Với phạm vi hoạt động hơn 4 triệu $km^2$, đơn vị này nắm giữ quyền kiểm soát các tuyến hải hành huyết mạch, đặc biệt là eo biển Hormuz.
- Địa điểm: Căn cứ Hỗ trợ Hải quân Bahrain (NSA Bahrain) tại Manama.
- Vai trò: Một “thành phố quân sự” với trung tâm chỉ huy, kho tàng và hệ thống liên lạc vệ tinh khổng lồ.
- Tình trạng hiện tại: Mỹ đã cắt giảm nhân sự từ 8.500 xuống còn khoảng 1.000 người để hạn chế rủi ro từ tên lửa đạn đạo và UAV Shahed của Iran. Tuy nhiên, các tàu sân bay và tàu khu trục lớp Arleigh Burke vẫn duy trì năng lực tấn công ở mức cao nhất.
2. Al Udeid (Qatar): “Pháo đài” trên không khổng lồ
Căn cứ không quân Al Udeid tại Doha là trung tâm điều phối không chiến lớn nhất của Mỹ tại Trung Đông.
- Quy mô: Diện tích hơn 24 ha, khả năng tiếp nhận hơn 1.000 lượt bay mỗi ngày.
- Khí tài: Nơi xuất kích của các “quái vật bầu trời” như B-52, B-1B, tiêm kích tàng hình F-22, F-35 và UAV MQ-9.
- Biến động: Các hình ảnh vệ tinh gần đây cho thấy hệ thống radar cảnh báo sớm tại đây đã chịu hư hại sau các đợt tập kích từ phía Iran, đặt ra thách thức lớn cho mạng lưới phòng không.
3. Kuwait: “Nút thắt” hậu cần trọng yếu
Sau năm 1991, Kuwait trở thành trung tâm hậu cần lớn nhất cho Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) với ba cơ sở then chốt: Trại Arifjan, Trại Buehring và Căn cứ Không quân Ali Al Salem.
Tại Ali Al Salem, các phi đội F-16 và trực thăng Apache luôn trong trạng thái sẵn sàng. Đáng chú ý, đây là nơi Mỹ ghi nhận những thương vong chiến đấu đầu tiên trong cuộc xung đột này sau các đợt tấn công bằng tên lửa Fateh-110 của Iran vào cuối tháng 2.
4. UAE: Sự kết hợp giữa Al Dhafra và siêu cảng Jebel Ali
Tại Các Tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE), Mỹ triển khai mô hình kết hợp không – thủy chiến:
- Căn cứ Al Dhafra: Nơi trú đóng của 5.000 quân nhân, tập trung vào trinh sát và tiếp dầu trên không, được bảo vệ bởi hệ thống Patriot và THAAD.
- Cảng Jebel Ali: Cảng nhân tạo lớn nhất thế giới, có thể tiếp nhận 20 tàu chiến hạng nặng cùng lúc. Dù phòng thủ nghiêm ngặt, hạ tầng kho nhiên liệu tại đây vẫn ghi nhận thiệt hại sau các đòn đánh bằng UAV của Iran.
5. Vai trò của Oman và Saudi Arabia
Trong khi Oman giữ vị thế đặc biệt nhờ vai trò trung gian hòa giải, giúp các căn cứ như Thumrait và Masirah ít bị tấn công trực tiếp, thì Saudi Arabia lại là “át chủ bài” về tiềm lực.
Căn cứ không quân Hoàng tử Sultan tại Saudi Arabia đã được tăng cường mạnh mẽ từ năm 2019. Nếu Riyadh quyết định trực tiếp tham chiến để bảo vệ các cơ sở dầu mỏ Aramco, cục diện chiến trường sẽ thay đổi hoàn toàn theo hướng có lợi cho Washington.
Bảng tóm tắt mạng lưới căn cứ Mỹ tại Vùng Vịnh
| Quốc gia | Căn cứ trọng điểm | Vai trò chính |
| Bahrain | NSA Bahrain (Hạm đội 5) | Kiểm soát eo biển Hormuz, tác chiến hải quân. |
| Qatar | Al Udeid | Trung tâm không chiến, điều hành UAV và ném bom chiến lược. |
| Kuwait | Ali Al Salem, Trại Arifjan | Hậu cần, trung chuyển quân và trực thăng chiến đấu. |
| UAE | Al Dhafra, Cảng Jebel Ali | Tiếp dầu, trinh sát và tiếp nhận tàu chiến hạng nặng. |
| Saudi Arabia | Hoàng tử Sultan | Phòng thủ tên lửa, bảo vệ hạ tầng năng lượng. |
Tương lai của chiến dịch Epic Fury
Mạng lưới căn cứ này là lợi thế nhưng cũng là “gót chân Achilles” khi các quốc gia vùng Vịnh vô tình trở thành mục tiêu trả đũa. Tehran đang tận dụng các cuộc tập kích để gây áp lực buộc các đồng minh của Mỹ phải cân nhắc lại sự ủng hộ quân sự.
Câu hỏi lớn nhất hiện nay là liệu con đường ngoại giao có thể hạ nhiệt căng thẳng, hay các căn cứ này sẽ thực sự trở thành điểm xuất phát cho một cuộc xung đột toàn diện tại Trung Đông?


































Discussion about this post