Giữa một thị trấn ven biển yên bình ở miền Nam nước Pháp, có một tình thân được hình thành từ những cuộc gặp gỡ rất đỗi tình cờ. Không chung huyết thống, không cùng ngôn ngữ mẹ đẻ, nhưng lại gắn bó với nhau bằng sự quan tâm, yêu thương thuần khiết – đó là câu chuyện của Nguyễn Trang và “bà ngoại” người Pháp 86 tuổi, khiến hàng trăm nghìn cư dân mạng xúc động.
Nhân duyên nơi xứ người
Nguyễn Trang (tên thường gọi Suu Bông, 29 tuổi, quê Quảng Bình cũ) sang Pháp du học và làm việc đã gần 5 năm. Từng sống ở Paris sôi động, đầu năm 2024, Trang chuyển đến Cassis – một thị trấn nhỏ ven biển, cách Marseille khoảng 30 phút di chuyển – khi công ty mở chi nhánh mới.
Cũng tại nơi tưởng chừng xa lạ ấy, cuộc sống của Trang rẽ sang một hướng rất khác.
“Cuộc sống của tôi đã thay đổi kể từ khi gặp ‘bà ngoại’. Từ hai người xa lạ, bà trở thành người thân, khiến những ngày nơi xứ người của tôi trở nên ngọt ngào và ấm áp hơn”, Trang chia sẻ.
Từ nhà thờ đến mái ấm gia đình

Trang và cụ bà gặp nhau trong nhà thờ khi cùng cầu nguyện. Ban đầu chỉ là những lời chào hỏi ngắn ngủi, rồi những lần tình cờ cùng đi bộ về nhà. Sự gần gũi cứ thế lớn dần theo năm tháng.
Một lần, cụ bà ngỏ lời mời Trang qua nhà ăn tối. Không nỡ từ chối lời mời chân thành ấy, cô gái Việt đồng ý. Và chính trong căn bếp nhỏ hôm đó, Trang nhận ra điều khiến mình day dứt: nhiều hộp thức ăn trong tủ lạnh đã mốc, hỏng vì mắt bà kém, không còn nhận ra.
“Tôi thấy rất thương bà. Sau bữa tối ấy, tôi tới thăm bà thường xuyên hơn. Mỗi lần gặp nhau đều khiến hai bà cháu thấy ấm áp, không còn cô đơn”, Trang tâm sự.
Người bà thứ hai của cuộc đời
“Bà ngoại” của Trang sống một mình. Con trai bà gần 60 tuổi, sống ở thành phố khác nhưng thường xuyên về thăm mẹ. Ở Pháp, hệ thống phúc lợi xã hội tốt khiến việc người cao tuổi sống độc lập không phải điều hiếm gặp.
Dù tuổi đã cao, bà vẫn tự tay làm mọi việc trong nhà, từ nấu ăn, dọn dẹp đến chăm sóc bản thân. Với bà, được làm việc cũng là cách để thấy mình khỏe mạnh, có ích.
“Bà luôn nói rằng chỉ khi còn làm được việc, con người mới thật sự sống. Đó là bài học rất lớn với tôi”, Trang nói.
Cụ bà nhớ rõ từng sở thích nhỏ của “cô cháu gái”: không ăn cay, không thích hành tỏi, chỉ ăn thịt bò, thịt lợn và trứng phải nấu chín kỹ. Mỗi lần Trang ghé thăm, bà lại chuẩn bị sẵn giường ngủ ấm áp, nấu những món ăn nóng hổi, gói ghém đồ ăn cho cháu mang về.
Có những buổi chiều, bà đứng lặng bên cửa sổ, nhìn theo bóng dáng Trang đến khi khuất hẳn.
Sự lan tỏa của một tình thân đẹp

Trang thường chia sẻ những khoảnh khắc đời thường ấy lên mạng xã hội, chỉ với mục đích lưu giữ kỷ niệm. Không ngờ, những hình ảnh bình dị lại chạm đến trái tim hàng trăm nghìn người.
Dưới mỗi bài đăng, cộng đồng mạng để lại vô số bình luận xúc động:
“Ở nơi xa xứ, còn gì quý hơn khi gặp được một người bà yêu thương mình như ruột thịt”;
“Chỉ nhìn ảnh thôi cũng thấy ấm áp”;
“Yêu thương trao đi rồi sẽ quay trở lại”…
Mỗi dịp lễ hay sinh nhật, Trang chuẩn bị hoa, bánh nhỏ để hai bà cháu cùng thổi nến. Những món quà cô tặng bà rất giản dị: giấy ăn, giấy vệ sinh, bỉm, hoặc đôi khi là món ăn Việt Nam do chính tay cô nấu.
Ngược lại, con trai bà mỗi lần về thăm mẹ cũng luôn mua thêm phần quà cho Trang – coi cô như một thành viên trong gia đình.
“Chỉ cần mở lòng, điều tốt đẹp sẽ ở rất gần”

Cùng theo đạo Công giáo, Trang tin rằng sự xuất hiện của “bà ngoại” là món quà đặc biệt Chúa dành cho mình – nhất là khi bà ngoại ruột của cô đã mất từ khi Trang còn rất nhỏ.
“Bây giờ bà là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi. Người thân, bạn bè tôi đều biết đến bà và luôn hỏi thăm sức khỏe bà”, Trang chia sẻ.
Từ mối nhân duyên giản dị ấy, cô gái Việt tin rằng: chỉ cần con người biết mở lòng, yêu thương chân thành, thì giữa thế giới rộng lớn này, điều ấm áp luôn ở rất gần.










































Discussion about this post