Giá dầu được dự báo không biến động mạnh trong ngắn hạn, nhưng có khả năng giảm từ năm 2027 trở đi khi sản lượng từ quốc gia có trữ lượng dầu lớn nhất thế giới phục hồi nhờ sự can thiệp và đầu tư từ Mỹ.
Vào ngày 3/1/2026, Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố đã bắt giữ Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro tại thủ đô Caracas. Ngay sau đó, ông Trump khẳng định lệnh cấm vận của Mỹ đối với dầu mỏ Venezuela vẫn tiếp tục được thực thi. Sự kiện này đã tạo ra một làn sóng chấn động lên thị trường năng lượng toàn cầu, vốn đang trong trạng thái nhạy cảm.
Sản lượng Venezuela: Tiềm năng phục hồi dài hạn
Các nhà phân tích tại Goldman Sachs nhận định rằng rủi ro đối với giá dầu trong ngắn hạn vẫn chưa rõ ràng và phụ thuộc hoàn toàn vào các diễn biến chính trị tiếp theo tại Caracas.
Hiện tại, Goldman Sachs giữ nguyên dự báo giá dầu năm 2026:
- Giá dầu Brent: Trung bình 56 USD/thùng.
- Giá dầu WTI: Trung bình 52 USD/thùng.
- Sản lượng dầu Venezuela 2026: Dự báo đi ngang ở mức 900.000 thùng/ngày.
Tuy nhiên, bức tranh dài hạn có thể thay đổi hoàn toàn. Venezuela từng đạt sản lượng đỉnh khoảng 3 triệu thùng/ngày vào giữa những năm 2000. Việc thay đổi thể chế có thể mở đường cho dòng vốn khổng lồ chảy vào hạ tầng khai thác đã xuống cấp.
Bà Helima Croft, Trưởng bộ phận nghiên cứu hàng hóa của RBC Capital, cho biết việc dỡ bỏ các biện pháp trừng phạt có thể “mở khóa” thêm hàng trăm nghìn thùng dầu/ngày trong vòng 12 tháng. Ngược lại, nếu quá trình chuyển giao quyền lực diễn ra hỗn loạn như tại Libya hay Iraq, nguồn cung có thể bị gián đoạn nghiêm trọng hơn.
Thị trường hiện tại: Thừa cung át chế lo ngại chính trị
Trong phiên giao dịch chiều 5/1, bất chấp cú sốc chính trị, giá dầu thực tế lại giảm nhẹ do nguồn cung toàn cầu hiện đang rất dồi dào:
- Dầu Brent: Giảm 21 cent (-0,4%) xuống 60,54 USD/thùng.
- Dầu WTI: Giảm 28 cent (-0,5%) xuống 57,04 USD/thùng.
Sự sụt giảm này phản ánh tâm lý thị trường sau một năm 2025 đầy khó khăn, khi giá dầu đã mất hơn 18% giá trị – mức giảm năm mạnh nhất kể từ năm 2020.
“Hiện tại, thị trường dầu mỏ bị chi phối bởi bất ổn chính trị nhiều hơn là các yếu tố cung – cầu cơ bản. OPEC+ đang ưu tiên sự ổn định thay vì đưa ra các kế hoạch hành động cụ thể”, ông Jorge Leon, Trưởng bộ phận phân tích địa chính trị tại Rystad Energy, nhận định.
Mỹ, Nga và Trung Quốc: Cuộc đua giành ảnh hưởng tại “túi dầu” thế giới
Chỉ vài giờ sau khi bắt giữ ông Maduro, Tổng thống Trump cho biết các tập đoàn dầu khí lớn nhất thế giới của Mỹ đã sẵn sàng chi hàng tỷ USD để tái thiết hệ thống hạ tầng khai thác của Venezuela. Mục tiêu của Washington là khơi thông nguồn tài nguyên này để bán ra toàn cầu, thay thế các nguồn cung hiện tại của nhiều quốc gia.
Tuy nhiên, Mỹ không phải là “người chơi” duy nhất:
- Nga: Cuối tháng 11/2025, Venezuela đã gia hạn thêm 15 năm liên doanh giữa PDVSA và Roszarubezhneft (Nga) tại các mỏ Boqueron và Perija đến năm 2041.
- Trung Quốc: Là chủ nợ lớn nhất của Venezuela với các khoản vay hàng chục tỷ USD được hoàn trả bằng dầu thô. Các tập đoàn như CNPC, Sinopec đã cắm rễ sâu trong các dịch vụ kỹ thuật và khai thác tại đây.
Áp lực lên OPEC+
Liên minh OPEC+ hiện đang đứng trước thử thách lớn. Căng thẳng giữa Saudi Arabia và UAE bùng phát gần đây, cộng với sự sụt giảm xuất khẩu của Nga do lệnh trừng phạt và tình trạng biểu tình tại Iran, đã làm rạn nứt sự thống nhất của nhóm.
Nếu sản lượng của Venezuela thực sự hồi sinh và đạt mức 2 triệu thùng/ngày vào năm 2030 như dự báo của Goldman Sachs, giá dầu thế giới có thể chịu áp lực giảm thêm khoảng 4 USD/thùng, thách thức trực tiếp đến nỗ lực giữ giá của khối OPEC+.











































Discussion about this post