Tại một xóm nhỏ ở TP Huế, câu chuyện hiếm gặp về một gia đình có tới 3 người con cùng góp mặt tại SEA Games 33 đang trở thành niềm tự hào lớn không chỉ của địa phương mà còn của thể thao Việt Nam. Đó là gia đình ông Nguyễn Đăng Sơn và bà Đặng Thị Huệ, những người đã âm thầm nuôi dưỡng và đồng hành cùng các con trên hành trình đến với môn đấu vật – một bộ môn vốn đầy khắc nghiệt, đặc biệt với nữ giới.
Cái nôi của những nữ đô vật từ làng quê xứ Huế
Tại thôn Thạch Bình, thị trấn Sịa, huyện Quảng Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế cũ (nay là xã Quảng Điền, TP Huế), hầu như ai cũng biết đến gia đình ông Sơn – bà Huệ. Hai ông bà có 7 người con, trong đó có 5 người con gái, và điều đặc biệt là 4 cô gái đều theo đuổi môn đấu vật.
Bốn nữ đô vật của gia đình gồm:
- Nguyễn Thị Mỹ Hạnh (sinh năm 1997)
- Nguyễn Thị Mỹ Trang (sinh năm 2001)
- Nguyễn Thị Mỹ Linh (sinh năm 2003)
- Nguyễn Thị Mỹ Tiên (sinh năm 2005)
Hiện tại, 3 chị em Mỹ Hạnh – Mỹ Trang – Mỹ Linh đều là thành viên đội tuyển vật nữ quốc gia Việt Nam, trong khi Mỹ Tiên thi đấu cho đội tuyển vật TP Huế.
Cơ duyên đến với môn vật từ những chuyến xe buýt
Ông Nguyễn Đăng Sơn chia sẻ, ban đầu gia đình không hề có định hướng cho con theo thể thao chuyên nghiệp. Cơ duyên đến rất tình cờ khi một người em họ làm trong ngành thể thao ghé thăm và ngỏ ý hỏi cô con gái lớn Mỹ Hạnh có muốn thử sức với đấu vật.
“Nó thử rồi mê luôn. Sau đó có thành tích, được tuyển vào đội tuyển quốc gia, rồi có thêm điều kiện phụ giúp gia đình,” ông Sơn kể lại.
Thấy chị gái đi tập, các em nhỏ trong nhà tò mò theo chân rồi dần yêu thích môn vật lúc nào không hay. “Ban đầu tôi chỉ cho hai đứa đi, nhưng mấy đứa kia thích quá, huấn luyện viên lại về tận nhà động viên, bảo tụi nhỏ có năng khiếu, thế là cho đi hết,” ông Sơn cười hiền.

Lớn lên từ gian khó và tình chị em
Bà Đặng Thị Huệ nhớ lại quãng thời gian đầu đầy vất vả. Mỗi tuần 3 buổi, các chị em lại cùng nhau bắt xe buýt lên thành phố tập luyện.
“Cùng đi, cùng về, cùng tập, chúng nó đùm bọc nhau lắm,” bà Huệ bồi hồi kể.
Giờ đây, ngôi nhà nhỏ ở Thạch Bình treo kín bằng khen, huy chương của các con – minh chứng cho một hành trình dài của sự bền bỉ và hy sinh thầm lặng.
Ba chị em ruột cùng dự SEA Games 33: Kỳ tích hiếm có
Trong đợt triệu tập đội tuyển vật tự do nữ Việt Nam dự SEA Games 33 tại Thái Lan, cả ba chị em Mỹ Hạnh – Mỹ Trang – Mỹ Linh đều có tên trong danh sách.
“Cả đội chỉ có bốn vận động viên, mà nhà tôi chiếm ba. Nghe ai cũng bất ngờ,” ông Sơn nói, giọng không giấu được niềm tự hào.
Trước đó, tại SEA Games 31 (Hà Nội), Mỹ Hạnh và Mỹ Trang đã cùng giành Huy chương Vàng ở các hạng cân 62kg và 57kg, trở thành hai chị em ruột đầu tiên cùng vô địch SEA Games trong một kỳ đại hội. Kỳ tích này tiếp tục được tái lập tại SEA Games 32 ở Campuchia.
Với những đóng góp nổi bật, Nguyễn Thị Mỹ Hạnh đã được Chủ tịch nước trao tặng Huân chương Lao động hạng Ba, phần thưởng cao quý ghi nhận nỗ lực bền bỉ của nữ đô vật xứ Huế.

Mỹ Linh – gương mặt trẻ đầy triển vọng
SEA Games 33 cũng đánh dấu lần đầu tiên Mỹ Linh (sinh năm 2003) góp mặt ở sân chơi khu vực trong màu áo đội tuyển quốc gia. Với lợi thế tuổi trẻ, thể lực tốt cùng lối đánh linh hoạt, Mỹ Linh được đánh giá là nhân tố giàu tiềm năng của vật nữ Việt Nam.
Gia đình – điểm tựa vững chắc phía sau thành công
Theo ông Sơn, đấu vật là môn thể thao vô cùng khắc nghiệt, và với nữ giới, sự vất vả càng nhân lên nhiều lần. Nhưng điều khiến ông bà yên tâm là các con luôn động viên, dìu dắt nhau vượt qua khó khăn.
“Thương thì thương, nhưng thấy con đại diện cho quốc gia, mình mừng nhiều hơn,” ông bộc bạch.
Từ SEA Games 31 đến nay, dù trực tiếp có mặt hay theo dõi qua màn hình tivi, gia đình ông Sơn – bà Huệ luôn sát cánh cùng các con trong từng trận đấu.
Tại SEA Games 33, ba chị em sẽ thi đấu ở ba nội dung khác nhau, cùng diễn ra trong ngày 18/12. “Có trực tiếp trên tivi là tôi xem hết. Nếu điều kiện cho phép, cả nhà sẽ sang Thái Lan cổ vũ cho các con,” ông Sơn chia sẻ.
Hành trình truyền cảm hứng của thể thao Việt Nam

Từ một gia đình nông thôn bình dị, từ những buổi tập bắt đầu bằng sự tò mò và hồn nhiên, câu chuyện của gia đình ông Nguyễn Đăng Sơn đã trở thành hành trình truyền cảm hứng mạnh mẽ.
Ba chị em gái cùng khoác áo đội tuyển quốc gia, cùng mang niềm tự hào của quê hương xứ Huế ra đấu trường khu vực – đó không chỉ là thành quả của tài năng, mà còn là kết tinh của tình thân, sự hy sinh và niềm tin bền bỉ.
“Các con cố gắng, mình tự hào thôi,” ông Sơn nói, ánh mắt ánh lên niềm hạnh phúc.
Một gia đình đặc biệt, một hành trình đặc biệt – đang tiếp tục viết tiếp những giấc mơ đẹp cho thể thao Việt Nam.


































Discussion about this post